Saturday, 31/10/2020 - 10:32|
CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VỚI CỔNG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ CỦA TRƯỜNG TIỂU HỌC THỊ TRẦN ĐỨC THỌ

Đôi điều cảm nhận về bài thơ " Mẹ ốm"

ĐÔI ĐIỀU CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ: MẸ ỐM- Tiếng Việt lớp 4
 

Mọi hôm mẹ thích vui chơi
Hôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu
Lá trầu khô giữa cơi trầu
Truyện Kiều gấp lại trên đầu bấy nay
Cánh màn khép lỏng cả ngày
Ruộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưa.
Nắng mua từ những ngày xưa
Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan
Khắp người đau buốt nóng ran
Mẹ ơi! Cô bác xóm làng đến thăm.
Người cho trứng, người cho cam
Và anh y sĩ đã mang thuốc vào
Sáng nay trời đổ mưa rào
Nắng trong trái chín ngọt ngào bay hương
Cả đời đi gió đi sương
Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi
Mẹ vui, con có quản gì
Ngâm thơ, kể chuyện, rồi thì múa ca
Rồi con diễn kịch giữa nhà
Một mình con sắm cả ba vai chèo
Vì con, mẹ khổ đủ điều
Quanh đôi mắt mẹ đã nhiều nếp nhăn
Con mong mẹ khỏe dần dần
Ngày ăn ngon miệng, đêm nằm ngủ say
Rồi ra đọc sách, cấy cày
Mẹ là Đất Nước, tháng ngày của con.
(Trần Đăng Khoa)

Trần Đăng Khoa nổi tiếng là một thần đồng về thơ khi đang còn rất nhỏ trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Thơ của Trần Đăng Khoa trong sáng giản dị mà dạt dào cảm xúc, đầy tình yêu thương con người và thiết tha yêu quê hương đất nước. Biết bao em nhỏ Việt Nam yêu thích những bài thơ của Trần Đăng Khoa viết và bài thơ “Mẹ ốm” được đưa vào sách Tiếng Việt 4- tập 1 cũng vậy.

Mở đầu bài thơ, tác giả đã miêu tả cảnh mẹ ốm:
“ Mọi hôm mẹ thích vui chơi
Hôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu.”

Một suy nghĩ hết sức đáng yêu, chân thực mang ý nghĩa như là một lời giới thiệu ngây thơ với mọi người về sự đau ốm của mẹ.

Mẹ ốm cảnh vật cũng buồn theo: Lá trầu cũng như lặng đi và héo khô trong cơi trầu. Những lúc rỗi rãi mẹ thường ngâm nga Truyện Kiều, giờ mẹ bị ốm nên “Truyện Kiều gấp lại trên đầu...”.

Mẹ vốn là người hay lam hay làm tần tảo sớm khuya. Khi mẹ ốm thì “Ruộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưa”. Cả cuộc đời mẹ vất vả gian nan nay bị ốm, tác giả là người cảm nhận được rõ nét nhất qua hình ảnh đầy xúc động:

“Nắng mưa từ những ngày xưa

Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan”.

Từ một cậu bé còn nhỏ tuổi, nhưng đã liên tưởng đến hình ảnh “nắng mưa” cho ta thấy được sự vất vả, những thăng trầm của cuộc sống mà người mẹ đã phải trải qua. Vì vậy mà tác giả như hiểu được người mẹ đang phải chịu sự “đau buốt, nóng ran” khi bị ốm. Rồi tình làng nghĩa xóm, sự quan tâm của mọi người tới mẹ cũng được nhà thơ thể hiện rất mộc mạc, giản dị mà thắm đượm tình người:

Khắp người đau buốt nóng ran

Mẹ ơi, cô bác xóm làng đến thăm.

Người cho trứng, người cho cam

Và anh y sĩ đã mang thuốc vào”.

Điều đó chứng tỏ rằng, hàng ngày mẹ sống tốt với mọi người nên khi mẹ ốm mọi người quý mến và thương cảm tới mẹ. Còn nhà thơ - em bé Khoa bấy giờ đã thấu hiểu nỗi vất vả cực nhọc của mẹ trong cuộc sống lam lũ mà em đã từng chứng kiến và cảm nhận được:

“Cả đời đi gió, đi sương

Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi”.

Với việc sử dụng thành ngữ “đi gió đi sương” chứng tỏ tác giả hiểu rất nhiều về sự vất vả gian khổ của người mẹ và cũng chứng tỏ tác giả rất yêu thươngmẹ, muốn làm tất cả vì mẹ, để mẹ được vui, chóng khỏi bệnh:
                                                                                                 “Mẹ vui, con có quản gì
                                                                                                   Ngâm thơ, kể chuyện, rồi thì múa ca
                                                                                                   Rồi con diễn kịch giữa nhà
                                                                                                    Một mình con sắm cả ba vai chèo”

Chỉ cần mẹ vui là con có thể làm bất cứ điều gì… Một tình cảm đáng trân trọng của nhà thơ dành cho mẹ của mình. còn nhỏ, đôi khi chúng ta còn hay nhõng nhẽo, vòi vĩnh làm mẹ buồn nhiều lắm, chính vì vậy, tác giả đã tự trách mình “ vì con mẹ khổ đủ điều....” Tuy vậy, tâm hồn bao dung và tình cảm vô bờ bến của mẹ không bao giờ nghĩ vậy, không bao giờ trách mắng con. Mẹ luôn luôn là người hi sinh vì con!
Bài thơ còn hay ở câu kết mà tác giả đã nói hộ chúng ta về lòng biết ơn vô hạn của những đứa con với các bà mẹ “Mẹ là đất nước, tháng ngày của con” . Đó cũng chính là tình cảm của mỗi chúng ta khi nghĩ về mẹ: Mẹ ơi, con yêu mẹ nhất trên đời. Chúng ta, ai cũng đều là con của mẹ, hãy sống và làm việc thật tốt "Ai còn mẹ xin đứng làm mẹ khóc. Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe con” các bạn nhé!

 

Tác giả: Lê Thi Thu
Nguồn: tieuhocthitran.ductho.edu.vn
Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 20
Hôm qua : 82
Tháng 10 : 2.311
Năm 2020 : 34.649